JJK · Instructional Design · L&D · Anime

Ba người thầy, ba triết lý training

Three teachers, three training philosophies

Gojo, Nanami, Yaga trong Jujutsu Kaisen không chỉ là ba nhân vật có aura mạnh. Nếu nhìn qua lens instructional design, họ giống ba vai khác nhau trong một hệ sinh thái đào tạo: người mở cửa, người đi cạnh, và người đứng sau giữ cho hệ thống chưa sập.

cuộn để đọc scroll to read

Jujutsu Kaisen là gì, và vì sao một bài về training lại bắt đầu bằng một anh tóc trắng bịt mắt?

Trước khi bắt đầu, tôi xin giải thích rất nhanh cho những ai chưa từng xem Jujutsu Kaisen và đang tự hỏi vì sao mình bấm vào một bài về L&D, nhưng lại gặp ngay một anh tóc trắng bịt mắt, đẹp trai một cách hơi thiếu trách nhiệm.

Jujutsu Kaisen là một thế giới nơi cảm xúc tiêu cực của con người có thể tích tụ thành lời nguyền. Đại loại là, bạn stress vì deadline, buồn vì tình yêu, cay vì bị khách hàng sửa brief lần thứ bảy, và đâu đó trong vũ trụ JJK, những năng lượng đó có thể biến thành một con quái vật thật sự. Nghe rất hợp lý, nếu bạn từng làm việc nhóm.

Để xử lý mớ hỗn loạn đó, thế giới này có một lực lượng gọi là chú thuật sư. Họ không chỉ học đánh nhau, họ học cách đọc tình huống, kiểm soát năng lượng, ra quyết định dưới áp lực, sống sót trong môi trường có khả năng giết mình, và quan trọng nhất là không phát điên khi hệ thống xung quanh mình vốn đã hơi phát điên.

Nói ngắn gọn, JJK có trường học, có thầy cô, có học viên mới, có thực tập hiện trường, có mentor, có lãnh đạo cấp cao, có rủi ro nghề nghiệp, có chính trị tổ chức, và có những buổi đào tạo thực chiến mà nếu đưa vào doanh nghiệp thật thì phòng pháp chế sẽ ngất tại chỗ.

Vì vậy, trong bài này, ta sẽ tạm coi thế giới chú thuật như một môi trường training cực đoan, không phải kiểu training ngồi phòng lạnh, bật slide, cuối buổi điền form phản hồi “nội dung hữu ích, giảng viên nhiệt tình”, mà là training trong một nơi mà bài kiểm tra đầu ra đôi khi là: em còn sống không?

Từ môi trường rất hỗn loạn đó, Jujutsu Kaisen lại đưa ra một quan sát khá sắc về đào tạo: một người học không phát triển nhờ một người thầy hoàn hảo, người học phát triển nhờ được đặt vào đúng hệ sinh thái đào tạo, gặp đúng kiểu người hướng dẫn ở đúng thời điểm.

Với Itadori Yuji, hệ sinh thái đó có ba cái tên: Gojo, Nanami và Yaga.

Itadori Yuji không có một người thầy, nghe hơi sai, vì ai xem Jujutsu Kaisen cũng nhớ Gojo Satoru đứng đó, tóc trắng, bịt mắt, đẹp trai một cách hơi thiếu trách nhiệm, và hành xử như thể mọi quy định trong thế giới chú thuật chỉ là gợi ý tham khảo.

Nhìn kỹ hơn, Gojo không phải toàn bộ hành trình học tập của Itadori, Gojo chỉ là người mở cửa. Sau cánh cửa đó, Itadori cần Nanami để hiểu công việc này không chỉ là đánh nhau cho ngầu, và phía sau tất cả, cậu cần Yaga, người tạo ra điều kiện để cậu được sống, được học, và được trở thành một phần của hệ thống.

Nói cách khác, JJK không viết một câu chuyện về “người thầy vĩ đại”, nó viết về một hệ sinh thái đào tạo, nơi một người ném học viên vào trải nghiệm, một người đi cạnh học viên khi trải nghiệm bắt đầu đau, và một người đứng sau giữ cho cả hệ thống chưa sập.

Nếu bỏ lớp anime, lời nguyền, domain expansion ra ngoài, đây chính là điều rất nhiều chương trình L&D ngoài đời vẫn đang làm sai, họ bắt một người trainer phải vừa là Gojo, vừa là Nanami, vừa là Yaga, để rồi trainer kiệt sức, học viên hoang mang, còn tổ chức thì tưởng mình đã “đào tạo xong” chỉ vì có một buổi workshop rất đẹp slide.

Người thầy tin rằng trải nghiệm trực tiếp là bài giảng tốt nhất.

Gojo Satoru là kiểu người thầy mà nếu đưa vào doanh nghiệp thật, phòng HR sẽ vừa mê vừa sợ. Mê vì ông tạo ra trải nghiệm học tập không thể quên, sợ vì phương pháp của ông nhìn từ xa rất giống “ném người mới xuống nước rồi đứng trên bờ cười”.

Gojo Satoru
Giai đoạn 1 · Khai mở
Gojo Satoru
Constructivism · Experiential Learning (Kolb)
Lý thuyết
Vòng học tập trải nghiệm của Kolb thường bắt đầu bằng trải nghiệm cụ thể, sau đó người học quan sát, phản tư, rút ra khái niệm, rồi thử nghiệm lại. Gojo đặc biệt ở chỗ, ông cực kỳ tin vào bước đầu tiên, đôi khi tin hơi quá, vì ông không mở lớp bằng định nghĩa, ông mở lớp bằng một cú sốc.
Gojo và Itadori trong trận chiến
Throw into the deep end
Gojo đưa Itadori vào môi trường thực chiến gần như ngay lập tức, không đợi học viên “sẵn sàng”, vì trong thế giới chú thuật, sự sẵn sàng thường là một thứ xa xỉ. Cường độ cao làm người học tỉnh, kích hoạt sự chú ý, ký ức và cảm giác “à, hóa ra chuyện này không nằm trên slide”.
Ứng dụng: action learning, problem-first instruction
Gojo cùng các học trò
Situated learning
Một trong những điều thú vị ở Gojo là ông không quá tôn trọng ranh giới giữa “lớp học” và “đời thật”. Với Gojo, học có thể nằm trong một chuyến đi, một nhiệm vụ, một tình huống nửa đùa nửa thật mà người học chưa kịp nhận ra mình đang được huấn luyện, và chính bối cảnh thật đó tạo ra khả năng transfer mạnh hơn nhiều so với một slide có hình bóng đèn và dòng chữ “Think outside the box”.
Ứng dụng: situated learning, case-based instruction
Gojo Satoru
Implicit moral modeling
Gojo không phải kiểu thầy ngồi xuống và nói: “Hôm nay chúng ta sẽ học về đạo đức nghề nghiệp”, may quá, vì nếu Gojo giảng đạo đức bằng PowerPoint thì chắc cả lớp sẽ trốn học. Ông truyền giá trị bằng hành động, bằng việc bảo vệ học trò khi hệ thống muốn loại bỏ họ, can thiệp khi một đứa trẻ bị mắc kẹt trong cấu trúc gia tộc, và tin vào thế hệ sau dù chính thế hệ của ông đã bị hệ thống làm cho méo mó.
Ứng dụng: role modeling, psychological safety
Trong giảng dạy người lớn
Gojo model hiệu quả nhất với người đã có một phần nền tảng và cần được đẩy ra khỏi vùng an toàn, như nhân sự mid-level lên vai trò mới, senior trong leadership pipeline, sinh viên năm cuối làm capstone, hoặc những người cần một cú va chạm thật để hiểu công việc không vận hành như sách nói. Dùng sai đối tượng thì rất nguy hiểm, vì với người mới hoàn toàn, phương pháp “ném vào thực tế” có thể không tạo ra trưởng thành, mà chỉ tạo ra hoảng loạn có chứng chỉ tham gia.

Gojo biết phong cách của mình không đủ cho giai đoạn tiếp theo, và ông chủ động chuyển giao Itadori cho Nanami. Đây là một quyết định sư phạm rất tỉnh, vì đào tạo không phải chuyện giữ học viên trong vùng ảnh hưởng cá nhân, mà là đặt người học vào đúng điều kiện để phát triển.

Gojo knows that his style is not enough for the next stage, so he deliberately hands Itadori over to Nanami. This is a very clear pedagogical decision, because training is not about keeping learners inside your personal orbit, it is about placing them in the right conditions for development.

Người thầy làm việc cùng thay vì đứng trên bục giảng.

Nếu Gojo là người kéo rèm sân khấu và nói “nhìn đi, thế giới thật đây”, thì Nanami là người đứng cạnh bạn sau đó và nói: “Được rồi, bây giờ đừng chết vì thiếu quy trình”. Nanami không có năng lượng của một diễn giả truyền cảm hứng, ông bước vào với vẻ mặt của một người đã đi làm đủ lâu để biết thế giới không thay đổi chỉ vì bạn có thái độ tích cực.

Nanami Kento
Giai đoạn 2 · Củng cố
Nanami Kento
Cognitive Apprenticeship · Near-peer Mentoring (Collins & Brown)
Lý thuyết
Nanami rất gần với cognitive apprenticeship: học nghề thông qua quan sát người có kinh nghiệm làm việc thật, nghe họ giải thích cách họ nghĩ, rồi dần dần tự thực hành với mức hỗ trợ giảm xuống. Điểm quan trọng ở đây không phải là “đứng cạnh chuyên gia” cho vui, mà là chuyên gia phải làm cho tư duy của mình trở nên nhìn thấy được, vì người mới thường không thiếu mắt, họ thiếu cách nhìn.
Nanami và Itadori trong nhiệm vụ
Think-aloud modeling
Nanami không chỉ làm mẫu, ông nói ra cách ông đọc tình huống. Khi đi cùng Itadori, ông giải thích cách quan sát dấu vết, cách phán đoán đối thủ, cách hiểu những gì còn sót lại sau một kỹ thuật, và đó là phần mà người mới rất cần, vì trong công việc thật, người mới thường chỉ thấy kết quả cuối cùng mà không thấy quá trình lọc tín hiệu, bỏ qua nhiễu và dự đoán rủi ro của người có kinh nghiệm.
Ứng dụng: think-aloud protocol, job shadowing có cấu trúc
Nanami và Itadori trao đổi
Explicit moral discourse
Khác với Gojo, Nanami nói thẳng về giá trị, không màu mè, không lên gân, không biến nghề nghiệp thành khẩu hiệu. Ông nói với Itadori về ranh giới giữa bổn phận và bản thân, về việc người lớn không phải lúc nào cũng cao thượng, và về chuyện có những công việc ta làm không phải vì chúng làm ta hạnh phúc, mà vì nếu không làm thì có thứ còn tệ hơn sẽ xảy ra.
Ứng dụng: reflective practice, values clarification
Trong giảng dạy người lớn
Nanami model phù hợp nhất với new hire từ tháng thứ hai đến tháng thứ sáu, junior trong các ngành đòi hỏi phán đoán cao như tư vấn, luật, y tế, giáo dục, nghiên cứu, hoặc bất kỳ môi trường nào mà “làm đúng task” chưa đủ, vì người học còn phải hiểu hậu quả của task đó. Nanami không tạo cảm hứng kiểu hội thảo 90 phút, ông tạo năng lực nghề nghiệp, và đôi khi, với người học đang bước vào một thế giới quá phức tạp, một người đi cùng đúng nghĩa còn quý hơn một thiên tài đứng từ xa chỉ tay.

“Không ai hiểu công việc thực tế hơn chính người đang làm công việc đó, kể cả các chuyên gia training chuyên nghiệp từ bên ngoài. Nanami biết điều này, vì ông đã từng là người từ bên ngoài nhìn vào.”

“No one understands the actual work better than the person doing it, not even professional trainers from the outside. Nanami knows this, because he once was the outsider looking in.”

Fieldnotes on Learning · JJK × Instructional Design Fieldnotes on Learning · JJK × Instructional Design

Người không dạy Itadori điều gì, nhưng tạo ra điều kiện để mọi thứ có thể xảy ra.

Yaga Masamichi là kiểu nhân vật mà người xem dễ lướt qua, vì ông không tóc trắng phát sáng như Gojo, không có khí chất nhân viên văn phòng đã nhìn thấu hồng trần như Nanami, và cũng không xuất hiện quá nhiều trong hành trình trực tiếp của Itadori. Dù vậy, nếu bỏ Yaga ra khỏi hệ thống, rất nhiều thứ sẽ không thể bắt đầu.

Yaga Masamichi
Tầng hệ thống · Thiết kế môi trường
Yaga Masamichi
Institutional Design · Transformative Care (Mezirow)
Lý thuyết
Nếu Gojo đại diện cho trải nghiệm, Nanami đại diện cho apprenticeship, thì Yaga đại diện cho institutional design. Nói đơn giản, ông không thiết kế từng bài học, ông thiết kế điều kiện để việc học có thể xảy ra, và trong một hệ thống đào tạo, đây thường là phần ít được nhìn thấy nhất nhưng lại quyết định mọi thứ có đứng vững hay không.
Yaga cùng các học trò
Curriculum architect
Yaga không dạy Itadori trực tiếp, nhưng ông là một phần của cấu trúc tạo ra Gojo, người sau đó trở thành thầy của Itadori. Đây là ảnh hưởng tầng hai, và ảnh hưởng tầng hai thường bị đánh giá thấp vì nó không có khoảnh khắc “wow” ngay lập tức, dù một người thiết kế hệ thống giỏi có thể thay đổi cách rất nhiều lớp học diễn ra.
Ứng dụng: L&D design, learning culture architecture
Yaga và Gojo
Institutional protection
Môi trường học tập không chỉ là nơi có tài liệu, giảng viên và lịch học, mà còn là câu hỏi người học có được phép chưa hoàn hảo không. Nếu hệ thống chỉ biết loại bỏ cái chưa ổn, nó sẽ không bao giờ đào tạo được ai phức tạp, và nếu môi trường chỉ biết phạt sai, người học sẽ học rất nhanh một điều duy nhất: đừng thử gì cả.
Ứng dụng: psychological safety, systemic equity
Trong giảng dạy người lớn
Yaga không đại diện cho một “phong cách giảng dạy” theo nghĩa thông thường, ông đại diện cho vai trò của người thiết kế môi trường, như L&D manager, HRBP, trưởng khoa, người xây dựng chương trình, người đặt ra quy tắc đánh giá, người bảo vệ ngân sách cho đào tạo, và người quyết định học tập trong tổ chức là một hệ thống thật hay chỉ là hoạt động phụ diễn ra sau giờ làm.

Bạn đang ở vai nào trong tổ chức của mình?

Gojo, Nanami và Yaga không phải ba lựa chọn cạnh tranh nhau, họ là ba tầng cần thiết của một hệ thống đào tạo thật sự hoạt động. Gojo là tầng trải nghiệm, người mở biên độ và tạo cú va chạm; Nanami là tầng đồng hành, người biến cú va chạm đó thành năng lực; Yaga là tầng hệ thống, người tạo ra điều kiện để cả quá trình không chỉ phụ thuộc vào may mắn hay lòng tốt cá nhân.

Điều JJK làm hay hơn nhiều giáo trình L&D là nó không giả vờ một người có thể đảm nhận cả ba vai. Gojo không cố làm Nanami, Nanami không cố làm Yaga, Yaga không cần ra tiền tuyến để chứng minh mình quan trọng, và mỗi người hiểu vai của mình trong hành trình phát triển của người học. Một hệ thống đào tạo tốt không cần một siêu nhân làm tất cả, nó cần đúng người, đúng vai, đúng thời điểm.

← Về trang blog ← Back to blog Gửi phản hồi → Send feedback →